Tuyp Tran (Tran Quoc Huy, b. 1988) is a self-trained Vietnamese visual artist. His oeuvre encompasses food, sex and spirituality among various other topics. What connects these seemingly disparate subject matters, according to Tuyp, is the human psyche. In Ramen Girl, similar to Tuyp’s other cuisine-themed pieces, a savory meal is placed at the centre. A vertical cascade of noodles bridges between the girl’s gobbling mouth and her appetizing noodle bowl. The power of Tuyp’s work lies in not only the mundane choice of subject matter but the obsessive level of detail. Discerning viewers could notice the punctilious details around the fringe of the ramen bowl, such as images of birds in flight, dancing girls with elaborate headwear or floating koinobori (Japanese carp streamer) among other motifs and symbols. At the bottom, curved roofs appear in a horizontal skyline of ancient Vietnamese houses, gates and temples. Is there a deliberate juxtaposition between the humble architecture of the provincial past and a modern diner of the global present? What about the patterns in the background are they derived from Vietnamese ethnic minorities' textiles or some foreign design? Why does most of the girl’s body bleed, if not disappear, into the background, leaving only the chopstick- holding hand, robotic-looking arm and gorging mouth visible? Tuyp’s illustrations certainly evoke more questions than answers.

Besides the presentation and consumption of delectable food, Tuyp also revels in flavors of human bodies. In Tropical Fever we have a circular band of five faceless females standing, kneeling and crouching erotically. Supposedly inspired by ”a night in Bangkok” according to the artist, the image of women dancing in stilettos and swimming in buzzing colors brings to mind the familiar night-club decadence of urban society. At first glance, the scene might be construed simply as a male fantasy but the female bodies might represent something beyond sexual imaginings. The women pose in a circle among images of birds and fish, trees and reeds, which creates a playful space in which the female body harmonizes with nature’s feverish vitality, instead of being objectified by the male gaze. Tuyp tends to not romanticize but intensify female power. Commenting on Vortex Pussy, Tuyp argues it is female sexuality that could “destroy the world of man.” The vagina is portrayed as a vortex of bivalves, attracting a whirling mass of phallic shapes. The female body could either be the epitome of vivacious life or a destructive black hole that endlessly ingests men. Tuyp bypasses gender politics and turns to provocative and sensual figures to compulsively visualize concepts and questions drifting in his restless mind.

Tuyp’s collection is reminiscent of a young man’s acid trip into the recesses of the subconscious. From afar, his works resemble a baffling explosion of vivid colours and intertwined designs. Claiming no ready made meaning each detail a memento from deeply personal experiences and ineffable sensations the artist hopes to simply “provoke ideas”; from his audience by visually tapping into the collective unconscious. He gives the viewer total freedom to interpret, and prefers us not to pigeonhole him into one contrived genre or another. Tuyp delves into a diverse range of subject matter, including not only food and bodies but also religion (Rage of God), Western-influenced youth culture (Hipster) or totem images (Tribal Status). What to make of this intriguing melting pot is up to the viewers’ capacity to stay open to what Tuyp calls "the deepest corner of the mind […] the unexplainable." Tuyp’s life sized ink on wood piece, Channeling, visualizes this profound dream of psychological unity. Two giant talking birds converge at the center, not in a combative stance but a calm moment of mirroring. It is the artist’s desire to see his internal oppositions no longer clash, but
come together for a conversation, an understanding that requires no human language. The two creatures inside the artist do not identically mimic each other but their components such as the beaks, lungs and intricate plumage have found a common somatic rhyme and flourishing symmetry. As Tuyp’s largest, most gripping and most ambitious piece to date, Channeling evokes that universal dream to have our inner contradictions miraculously reconciled in a still moment of poetry and wholeness.

A review by Quyen Nguyen

Location: 103 Dong Khoi, District 1, Ho Chi Minh City

Tuýp Trần (Trần Quốc Huy, b. 1988) là một nghệ sĩ thị giác không nhào nặn bởi trường lớp chính quy. Oeuvre của anh chảy xuyên từ thực phẩm, tình dục đến tâm linh bên cạnh hàng loạt chủ đề khác. Những đối tượng trong tác phẩm của Tuýp tuy có vẻ độc lập, ít liên quan đến nhau, nhưng theo Tuýp chúng đều sinh ra từ một nguồn chung, đó là tiềm thức con người. Trong Ramen Girl (Cô Gái Mì Ăn Liền), tương tự như các tác phẩm liên quan đến thực phẩm khác của Tuýp, một bữa ăn hấp dẫn được đặt tại trung tâm. Một cột mì ramen nối giữa cái miếng ngấu nghiến của cô gái và bát mì nóng hổi. Cái thú vị của bức hoạ này không chỉ nẳm ở chỗ Tuýp chọn chủ đề khá trần tục mà còn ở mức độ ám ảnh chi tiết. Ai tinh mắt sẽ nhận thấy các chi tiết nhỏ li ti xung quanh mép của bát mì, chẳng hạn như hình tượng các loài chim trong trạng thái bay, vũ nữ với trang phục công phu hay những chiếc koinobori (cờ cá chép của Nhật Bản) đang bay, bên cạnh các họa tiết và biểu tượng khác. Ở phía dưới cùng, một chân trời những mái ngói cong xuất hiện, gợi nhớ đến những ngôi nhà, đền với những cánh cổng gỗ thời xưa ở Việt Nam. Có phải Tuýp đã cố tình đặt kiến trúc của quá khứ địa phương nằm khiêm tốn bên cạnh hình ảnh một thực khách hiện đại với bữa ăn khá mang tính toàn cầu mì ăn liền? Còn các chi tiết tranh trí ở nền thì sao có phải chúng bắt nguồn từ những thiết kế dệt thổ cẩm ở Việt Nam hay một nơi xa xôi nào khác? Tại sao hầu hết cơ thể của nữ thực khách gần như biến mất vào trong không gian, chỉ để lại bàn tay cầm đũa, cánh tay người máy và cái miệng ăn nhồm nhoàm? Những minh hoạ của Tuýp dường như gợi lên nhiều câu hỏi hơn câu trả lời.

Bên cạnh chủ đề tiêu thụ thức ăn, Tuýp còn hứng thú với hương vị cơ thể con người. Trong bức Tropical Fever (Sốt Nhiệt Đới), chúng tôi có một nhóm gồm năm cô gái giấu mặt đang đứng, nằm, quỳ tạo dáng gợi tình. Được lấy cảm hứng từ “một đêm ở Bangkok” theo lời của nghệ sĩ, hình ảnh các cô gái nhảy múa trong giày gót cao chót vót và bơi lội trong màu sắc cũng làm người xem nghĩ đến cảnh tượng quen thuộc trong các hộp của đô thị Việt Nam. Mới nhìn, bức vẽ trông có vẻ đơn giản chỉ là những ảo tưởng phóng túng của một người đàn ông, nhưng nếu nhìn kĩ, bên cạnh các vũ nữ còn có hình ảnh của các loài chim, cá, cây cối, lau sậy, hoa quả dường như Tuýp đang tạo ra một không gian chơi đùa nơi hình ảnh người phụ nữ gắn liền với sức sống cuồng nhiệt của thiên nhiên chứ không phải đang bị thương mại hoá thành công cụ cho nam giới. Thay vì lãng mạn hoá, Tuýp có xu hướng làm cường điệu sức mạnh của giới nữ. Nói về bức Vortex Pussy (Xoáy Nước Âm Đạo), Tuýp nhận xét chỉ một bộ phận của người phụ nữ mà có thể "phá hủy cả thế giới đàn ông.” Âm đạo được hình tượng hoá như một cơn lốc xoáy của các loài hai mảnh vỏ, thu hút một khối xoắn các hoạ tiết mang hình dương vật. Cơ thể phụ nữ có thể đại diện cho sự sống căng tràn mà cũng có thể là một hố đen không ngừng ăn thịt giới nam. Nhìn chung, Tuýp bỏ qua những bình luận mang tính chính trị về giới và hướng tới những minh hoạ khiêu khích và gợi cảm đơn giản để hình tượng hoá các khái niệm và câu hỏi đang liên tục chảy trong dòng suy tưởng của anh.

Bộ sưu tập của Tuýp có vẻ giống một cuộc chơi acid của một người đàn ông trẻ đang đắm chìm trong những hốc sâu của tiềm thức. Từ xa, tác phẩm của anh giống như một vụ nổ gây sốc của màu sắc sống động và thiết kế đan xen, không mang tuyên bố gì về ý nghĩa vì chính nghệ sĩ thừa nhận anh chỉ muốn "kích thích ý tưởng." Anh cho người xem toàn quyền tự do hiểu và phán xét, và mong người xem không cố gắng xếp/nhốt anh vào thể loại nào có sẵn. Về mặt chủ đề trong sáng tạo, Tuýp lao mình vào một phạm vi lớn các câu hỏi đa dạng, không chỉ liên quan tới thực phẩm và thực khách hiện đại hay tình dục mà còn những vấn đề liên quan đến tâm linh (bức Rage of God – Cơn Giận của Chúa), văn hoá trẻ của Việt Nam được du nhập từ Tây phương (Hipster) hay các hình ảnh totem (Tribal Status – Trạng Thái Bộ Lạc). Làm sao thấy được sự hấp dẫn của mê cung hình ảnh này là tuỳ thuộc vào khả năng của người xem có mở mình với những gì Tuýp gọi là “góc sâu kín nhất của tâm trí […] những cái không thể giải thích.” Channeling (Kết Nối), tác phẩm với chất liệu bút dạ, mực trên gỗ với kích thước cỡ người, cho chúng ta cơ hội hình dung một giấc mơ hoàn hảo về sự kết nối trong tâm lý con người. Hai con chim nói khổng lồ gặp nhau tại trung tâm, đứng đối lập, nhưng thay vì đối kháng, chúng là hình ảnh tương phản của nhau, như một sinh vật đang dần tìm ra mình trong gương. Bức tranh lột tả giây phút các đối cực bên trong người nghệ sĩ không còn xung đột mà ngược lại, chúng tìm đến nhau trong một cuộc đối thoại hoà hợp, không cần đến ngôn ngữ loài người. Hai sinh vật trong cùng một con người gặp nhau, các chi tiết của chúng (như cặp mỏ, lá phổi hay bộ lông vũ tỉ mỉ) không hoàn toàn y hệt nhau nhưng chúng đã tìm ra một vần điệu cơ thể chung, đầy cân xứng. Là tác phẩm cỡ lớn nhất, ấn tượng và tham vọng nhất của Tuýp từ trước đến nay, Channeling (Kết Nối) gợi lên một giấc mơ phổ quát trong mỗi con người, một viễn cảnh nơi những mâu thuẫn nội tâm được hòa giải trong một khoảnh khắc thần diệu, trọn vẹn và đầy chất thơ.

Bài viết bởi Quyên Nguyễn

Thời gian triển lãm: 8/4 – 2/5/2016

Tại: 103 Đồng Khởi, Quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh